CÓ NHỮNG NGƯỜI PHỤ NỮ 

ĐÃ HỌC CÁCH YÊU RẤT SÂU…
Nhưng chưa từng được dạy cách ở lại với chính mình trong tình yêu. 


Họ biết lắng nghe.
Biết thấu hiểu.
Biết chờ đợi, bao dung và nhìn thấy những tổn thương phía sau hành vi của người mình yêu.

Họ có thể cảm nhận một kết nối sâu đến mức tin rằng: chỉ cần mình yêu đủ nhiều, kiên nhẫn đủ lâu, chữa lành đủ tốt — tình yêu ấy rồi sẽ trở thành điều mình từng mong đợi.

Và cũng chính trong hành trình đó, họ bắt đầu bước qua những ranh giới của mình.

Họ im lặng trước điều khiến mình tổn thương.
Ở lại trong những mối quan hệ không còn nuôi dưỡng mình.
Thu nhỏ nhu cầu, tiếng nói và cả ánh sáng của bản thân — để giữ lại một người.

Cho đến một ngày, người phụ nữ ấy nhận ra:

Tình yêu khiến mình phải rời bỏ chính mình không thể là nơi mình thuộc về.

Sự tỉnh thức trong tình yêu không bắt đầu khi một người khác thay đổi.

Nó bắt đầu vào khoảnh khắc người phụ nữ ngừng hỏi:

“Làm thế nào để người ấy yêu tôi?”

Và đủ can đảm quay về hỏi chính mình:

“Tôi sẽ yêu mình như thế nào, ngay cả khi điều đó có nghĩa là không tiếp tục phản bội trái tim mình?”